My Ubuntu 9.04 Review
Hôm qua mình vừa ngồi cài lại Ubuntu từ 8.04 lên 9.04. Thực ra là bản cài đặt cũ đã bị sửa chữa nát bươm, nên khi nâng cấp bị lỗi gì đó liên quan đến udev. Đến lúc khởi động lại thì không nhận ổ cứng dạng UUID nữa. Ngồi debug thì mất thời gian, nên thôi, cài lại (bản cũ dùng đang ngon =(( ).
Cài đặt
Sau 1 năm, phải nói là trình cài đặt của Ubuntu đã có rất nhiều tiến bộ. Phần giao diện phân vùng bây giờ sặc sỡ hơn, thân thiện hơn. Trình cài đặt Ubiquity đã được Việt hóa toàn bộ, nên sử dụng rất thuận tiện. Bất cập duy nhất có lẽ vẫn là phần shortcut key, vì muốn nhấn nút “Tiếp”, băng cách nhấn Alt+T, thì vẫn bị trùng với một số phím tắt khác. Có thể nhấn phím tắt nhiều lần rồi Enter, nhưng vẫn không hay bằng giao diện tiếng Anh. Cái này chắc phải chờ chuẩn hóa thuật ngữ và phím tắt, rồi sửa lại thì mới ổn, vì có quá nhiều gói liên quan đến nhau, và nhiều người dịch. Làm sao đây, làm sao đây???
Quá trình cài đặt diễn ra hết khoảng nửa tiếng (tôi tháo cáp mạng để bỏ qua bước quét repository – dùng server virror nhanh hơn là FPT mirror). Mọi thứ đều trơn tru.
Ấn tượng ban đầu
Ubuntu 9.04 có ô notification đẹp mê ly! Khi tăng, giảm volume, ánh sáng, cắm sạc, có tin nhắn Pidgin, nhận được thư mới hoặc bật bài hát mới, ô Notification sẽ hiện lên. Có lẽ đây là cải thiện đáng kể nhất về giao diện của Ubuntu từ 8.10 đến giờ.
Các thao tác trên Nautilus cũng được cải thiện đáng kể về mặt tốc độ. Trên Nautilus, ta có thể mở nhiều Tab, giúp cho việc quản lý tập tin nhanh chóng và thuận tiện hơn hẳn bản 8.04 (monotone lắm!
). Trình quản lý file này vốn được coi là ì ạch, nhưng giờ tôi thấy cũng khá là “nuột”, đặc biệt là khả năng kết nối trực tiếp FTP, SSH (kết nối tới máy Linux khác) và Windows WEBDAV (chia sẻ file với máy Windows). Cái này đặc biệt thuận tiện, vì nó giúp sửa file trực tiếp mà không cần mình phải đăng nhập vào máy chủ Linux ở ngoài mạng thông qua câu lệnh SSH như trước nữa.
Sau khi cài đặt thêm gói ubuntu-restricted-extras, tôi có đủ bộ Flash plugin cho Firefox, các codec phát MP3, video .wmv và bộ phông Microsoft cho Linux (cái này để tăng tính tương thích với các bác bên Win, chứ tôi vẫn thấy phông Dejavu xài vẫn ổn
).
Nhìn chung là Ubuntu 9.04 tạo được ấn tượng ban đầu khá tốt.
Tuy nhiên…
Khen rồi, giờ đến chê.
Đầu tiên là metacity không hỗ trợ phím tắt. Không rõ là lỗi do đâu, vì trên 8.10, chức năng này vẫn hoạt động tốt. Ngoài các phím tắt mặc định, các phím tắt quy định bằng gconf-editor giờ không hoạt động nữa. Đây thực sự là một thiếu sót quan trọng, vì tôi có thói quen dùng phím tắt để mở Firefox, Evolution, Gnome-terminal và Pidgin mỗi lần bật máy. Chưa có thời gian tìm ra cách sửa lỗi này…
UPDATE: Lỗi này đã được sửa. Xem ở đây.
Thứ hai, Ubuntu 9.04 không có gói OpenVZ trên repo, nghĩa là thói quen dùng máy ảo OpenVZ giờ cũng tan biến theo bản 8.04 trước đây. Kernel dùng trên 8.04 là 2.26.24, còn 9.04 là 2.26.28. Vấn đề được Mark Shuttleworth nhấn mạnh trong 9.04 là cải thiện tốc độ khởi động trên laptop. Vì vậy, nếu buộc phải dùng kernel openvz của 8.04 trên này, chắc chắn tôi sẽ mất đi “cải tiến” này… Làm sao đây??? Hiện cộng đồng OpenVZ cũng mới chỉ đưa ra gói deb cho 8.04 (Hardy). Vậy chắc sẽ phải chờ thêm…
Thứ ba, chính cái notification area đẹp lung linh lại khiến cho các tác vụ quản lý khó dùng hơn. Nó nhóm tất cả các thông báo vào 1 chỗ: muốn mở Pidgin, thay vì nhấn vào icon như trước, tôi phải nhấn vào icon của Notification Area, rồi kéo xuống, chọn Pidgin. Mà muốn mở friend list thì phải làm 2 lần mới được. Tương tự với thư mới… Không giống như libnotify, khi Pidgin nhận được tin nhắn mới, notification area không có nút Show, nên chả thể nào nhấn luôn vào ô popup để mở cửa sổ trả lời bạn. Tôi không cần ô popup đẹp lắm, chỉ cần dễ dùng như libnotify ngày xưa là được rồi!
…
That’s it. For now. Sau 1 thời gian dùng, sẽ tiếp tục review và cập nhật vào topic này.
leave a comment